- Lão nhân gia, ngài có gì cứ phân phó, tiểu tử nếu làm được thì sẽ nhất định sẽ cố gắng hết sức...
Đối mặt với bậc thầy điêu khắc cùng thời với Cổ lão nhưng đã là anh hùng vào độ xế chiều như ông lão trước mắt, Trang Duệ luôn cực kỳ kính trọng, nếu không phải suy xét những món trang sức đeo bên ngoài có chút rêu rao, mẹ mình sẽ không thích, sợ rằng hắn đã đưa khối phỉ thúy này cho ông lão tạo hình rồi.
Thật ra Trang Duệ cũng không biết linh khí của mình có thể trợ giúp cho căn bệnh run tay của ông cụ hay không, nhưng việc này lại giống như đổ thạch đánh cuộc lấy ra phỉ thúy cực phẩm, nếu truyền ra ngoài thì hắn sẽ không có ngày tốt lành.
Tuy Trang Duệ bây giờ có chút tiền nhưng hắn biết trên thế giới này có nhiều kẻ dễ dàng nuốt sạch da xương của mình, vì thế hắn cũng cố gắng áp chế suy nghĩ của mình.
Nhưng Trang Duệ cũng đã suy xét, mình có nên đi học châm cứu hay thứ gì đó không, dù làm ra vẻ thôi cũng được, sau này nếu gặp phải tình huống khẩn cấp thì hoàn toàn có thể che giấu sự tồn tại của linh khí.
- Tiểu tử, với tay nghề của Cổ lão thì khối phỉ thúy của cậu ngắt đầu bỏ đuôi có thể tạo ra bốn vật trang sức, còn hai đầu sót lại chút xíu vật liệu. Tôi nghĩ rằng, có thể hay không bán cho tôi hai chút phỉ thúy đó, tất nhiên tôi sẽ không để cho cậu bị thiệt hại...
Ông lão đề xuất yêu cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832766/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.