- Đã đến chơi còn mua rượu làm gì? Những năm nay cậu nhận thầu vườn trái cây, có lẽ đã thiệt hại không ít tiền phải không?
Nhị thúc trong miệng Dư Khốc là một ông lão hơn sáu mươi, không quá cao, mặt đầy nếp nhăn, cầm trong tay một cái tẩu rất dài, đang bập bập thuốc.
- Cũng không phải như vậy, Nhị thúc, chú cũng biết đấy, cháu ra ngoài làm công nhiều năm cũng có giữ lại được chút tiền, lại bán đi những thứ đáng giá trong nhà mới có thể đủ tiền thận thầu vườn trái cây. Nhưng hôm nay nghe chị Đại Cước nói nhóm khảo cổ muốn đào vườn đào của cháu, như vậy sao cháu có thể sống nổi...
Dư Khốc vừa vào cửa đã kêu khổ, hắn ngồi xổm xuống bên cạnh cửa, dùng bàn tay vấy bẩn để xoa khẽ tròng mắt, bày ra bộ dạng đáng thương hại.
- Ừ, cậu cũng đừng nóng vội, vừa rồi Đại Cước cũng đã đến nói về vấn đề này, nhưng chẳng phải người ta còn chưa đào sao? Cậu cũng đừng vội, bọn họ dù động vào vườn trái cây cũng phải bồi thường. Trước đó bọn họ đã đào mảnh đất phía đông của bác Nhị Mao, lúc đó chẳng phải đã bồi thường vài ngàn đồng à?
Bí thư Lưu hít vào một hơi thuốc, sau đó lại đập đập đầu tẩu lên cạnh bàn, những tro bụi bên trong rơi xuống dưới mặt đất.
- Nhị thúc, vườn của cháu giá trị vài chục ngàn, chỉ cần hai tháng nữa là có kết quả, vườn dưa thật sự khó thể nào so sánh được...
Dư đại ca lấy từ trong túi ra một bao thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832738/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.