- Anh Trang, con chó Ngao này của anh quá lợi hại.
Hai người Anh Ninh thấy nguy hiểm đã được giải trừ thì vội vàng chạy về, tiểu nha đầu Mạnh Thu Lan càng yêu thích Tiểu Bạch Sư, bộ dạng hận không thể xông lên ôm hôn nó một cái.
- Đừng đi qua...
Trang Duệ kéo Mạnh Thu Lan lại, vừa rồi Tiểu Bạch Sư vì bất ngờ tấn công nên mới chế phục được đối phương, nếu bây giờ buông ra, sợ ràng nếu muốn chế phục phải đả thương đối phương.
- Trời ơi, chó nhà ai vậy? Mau kéo ra, nếu không sẽ chết người.
Lúc này Nhị Mao và Phạm Thác cũng thở dồn dập chạy đến, đằng sau còn có một người phụ nữ lớn tuổi, nàng là người đến đưa cơm cho tổ khảo sát vào lúc trưa, khi thấy một chó đè một người xuống đất thì không khỏi lớn tiếng hô lên.
Trang Duệ không có phản ứng với người phụ nữ này, hắn hỏi Nhị Mao:
- Nhị Mao, đây là người trong thôn sao? Vì sao lại muốn chém người?
- Không phải người trong thôn chúng tôi, người này là Dư Tam Tỉnh, gọi là Dư Lão Tam, là thân thích của một gia đình trong thôn, Trang đại ca, anh đến đây tôi nói cái này...
Nhị Mao nhìn người ở trên mặt đất mà kéo Trang Duệ ra ngoài xa mười thước, sau đó mới nói ra lai lịch của đối phương.
Thì ra một năm trước Dư Lão Tam mới đến Lưu Gia Trang, là người thân của Dư Khốc ở Hà Nam, vì bộ dạng khó coi, không thể nào phát triển ở bên ngoài nên cùng Dư đại ca đến đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832730/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.