núi làm chết ngựa", lời này cũng không sai, tuy nhìn thì không xa nhưng Trang Duệ và Nhị Mao đi gần một giờ mới đến triền núi kia, nếu không phải lén đưa vào chân mình chút linh khí, chỉ sợ hắn đã không đi được.
Trang Duệ nhìn Nhị Mao có tinh thần sáng láng mà không khỏi thầm than, chính mình là một người lớn nhưng thật sự không bằng một cậu bé choai choai như vậy.
Trang Duệ đứng trên sườn núi mới phát hiện triền núi này giống như cũng không phải là núi kéo dài xuống, ngược lại giống như một loại đất tên là "kháng thổ".
Kháng thổ chính là một thuật ngữ thời Cổ Lý, Trang Duệ thường thấy nó ở những quyển sách tương quan.
Thời cổ đại thì không có xi măng, vôi và các loại tài liệu khác, khi đó tường thành hay đình đài thường được xây dựng bằng "kháng thổ".
Kháng thổ chính là một khối đất được dùng sức nện xuống cho chặt, bình thường sẽ cứng chắc còn hơn cả đất mới. Người cổ thường dùng kháng thổ để xây dựng cung điện kiến trúc, cũng có thể là làm lăng mộ đế vương. Lúc này ở lăng mộ của Tần Thủy Hoàng vẫn còn lưa lại một bậc thang làm bằng kháng thổ cao đến hơn ba mươi mét.
Trang Duệ từng xem qua một bản tin, nói là trên thảo nguyên Hạ Lan Sơn có nghĩa trang của đế vương Tây Hà và các vương công quý tử, trong khu di tích này có một khối kiến trúc rất cao và bắt mắt bằng kháng thổ, như một cái bánh.
Nếu so với tình huống bây giờ thì lớp kháng thổ dưới chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832712/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.