Gương mặt thầy Triệu giống như già hơn rất nhiều, cặp mắt vốn sắc bén như chim ưng bây giờ cũng trở nên ảm đạm không còn ánh sáng, có chút ngây ngốc. Lão nhìn Hứa Vĩ đang giữ lấy ống tay áo của mình mà nói như có xác không hồn:
- Tôi không biết, sao lại như vậy? Không thể nào...Có phải chúng ta không chịu bái thần nên sinh ra như vậy không?
Thầy Triệu cũng không rõ, một khối nguyên thạch có biểu hiện cực kỳ tốt như vậy lại sụp đổ, lão là người cả đời lăn lộn trong nghề, cho đến bây giờ chưa từng gặp tình cảnh thế này, vì vậy mà trong đầu chỉ có một ý nghĩ, chính mình đắc tội với Quan gia(Quan Công).
- Bái thần cái rắm, chính là ông nhìn sai, bác, bác...Bác làm sao vậy?
Hứa Vĩ cũng quên mình cũng chính là người tán thành việc mua bán khối mao liêu này, nhưng hắn lại có biểu hiện kích động và quên đi chính mình, chỉ cố gắng để Hứa Chấn Đông không trách tội lên đầu mình.
Nhưng khi Hứa Vĩ quay sang nhìn Hứa Chấn Đông thì phát hiện bác trai của mình đã co quắp té xuống đất, cặp mắt trợn trừng nhưng chẳng có mấy ánh sáng, đang được vài vị nghệ nhân đỡ lấy người và thực hiện những hành vi cấp cứu.
Một lúc lâu sau Hứa Chấn Đông mới dần tỉnh dậy, trong đầu có chút mơ hồ, lão nhìn vài vị nghệ nhân mà không rõ mình vì sao lại ở đay, hơn nữa còn nằm trên mặt đất.
Hứa Vĩ thấy Hứa Chấn Đông tỉnh dậy thì vội vàng đẩy mọi người ra, sau đó nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832634/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.