Khi Hứa Chấn Đông đặt câu hỏi thì quên đóng cửa, vì vậy mà làm cho nhiều kẻ dựng lỗ tai ở bên ngoài nghe ngóng.
- Bác, có chuyện gì sao? Cháu vừa đến Nghiễm Châu hôm qua, có thể có xung đột gì với tiểu tử kia sao?
Hứa Vĩ thấy vẻ mặt bất thiện của Hứa Chấn Đông thì không dám nói ra hành vi của bản thân ở phi trường, hơn nữa Đại Bưu là người tây bắc, bây giờ đang ở trong bệnh viện, sự kiện kia chỉ cần hắn không nói thì không ai biết được.
- Không có là tốt, nhớ kỹ đừng nên trêu chọc vào người kia.
Gương mặt Hứa Chấn Đông chợt hòa hoãn trở lại, lão đi ra đóng chặt cửa phòng. Trong mắt lão thì cháu mình đi du học về nhưng đối nhân xử thế quá kiêu ngạo, không ổn định như Trang Duệ kia.
Hứa Vĩ khẽ gật đầu, nhưng hắn cũng không dám hỏi xem có chuyện gì xảy ra, điều gì có thể làm cho Hứa Chấn Đông xao động như vậy.
- Giám đốc Hứa, mao liêu đặt ở trong kho có vấn đề gì sao?
Thầy Triệu cũng tỏ ra khó hiểu, lão vốn đang cùng dùng cơm trưa với Hứa Vĩ thì nhận được điện thoại yêu cầu về ngay công ty, hơn nữa Hứa Chấn Đông mở miệng là hỏi xem khối mao liêu đã đưa về kho chưa. Bình thường những chuyện như vậy đều có người đi làm, căn bản không cần bọn họ tự mình hỏi đến.
- Anh Triệu, anh nghỉ ngơi một chút đi, đến chiều chúng ta sẽ mở mao liêu.
Hứa Chấn Đông hít vào một hơi thật sâu, không biết vì sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832631/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.