- Anh Tống, tôi còn việc cần hỏi...
Trang Duệ còn chưa nói dứt lời thì Tống Quân đã biến mất trong tầm mắt, hắn chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ, sau đó nói với những người sau lưng:
- Tôi cũng lần đầu tiên đến nơi này, các anh cứ đi dạo, những tảng đá vài trăm đồng thì cắt ra chơi cũng không là vấn đề, nhưng vài ngàn thì đừng mua.
- Đổ thạch thật ra cũng giống như bài bạc, mười lần đánh cuộc thì có chín lần thua, đừng nghĩ rằng mao liêu phỉ thúy trong này có rất nhiều mà có thể là một phần mười trong số đó sẽ cho ra phỉ thúy, như vậy là không có. Các anh à, trước nay đổ thạch truyền ra rất nhiều chuyện xấu, các anh trước nay chỉ nghe qua những câu chuyện về người may mắn phất lên, thật ra người thua là rất nhiều.
Lão Tam nghe vậy thì nhếch miệng nói:
- Tôi lại muốn mua nhưng tiền lại đưa cho cậu, Lão Yêu, đây là nửa năm tiền lương của chị cậu đấy nhé.
Trang Duệ nghe vậy thì dở khóc dở cười, hắn tuy cầm trong tay năm chục ngàn và có mười lăm ngàn là của mình bỏ ra nhưng các vị kia cũng có bỏ tiền, nếu nói cho hay thì gọi là quỹ đổ thạch, bọn họ còn cho Trang Duệ một chức vụ hội trưởng xử lý tất cả công việc liên quan. Nếu buôn bán có lời thì sẽ chia đều, nhưng nếu thua lỗ thì Trang Duệ sẽ một mình bồi thường, bốn người kia biểu quyết thông qua, Trang Duệ cũng chỉ có thể thành thật làm lãnh đạo mà thôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832596/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.