- Anh Tống, chúng ta đi về phía đường Ngọc Khí sao?
Trang Duệ đi theo sau lưng của người đàn ông râu rậm, hắn thấy phương hướng chính là đi về phía đường Ngọc Khí, vì vậy không khỏi hỏi Tống Quân. Vì thế đạo vào lúc này dù làm gì cũng phải có ba phần nhân tâm, phải biết rằng tên tội phạm Diệp Kế Hoan hoành hành Hongkong cũng là người Quảng Đông.
- Đúng, chỗ chúng ta xem hàng là nơi đó, nhưng cũng chỉ là một kho hàng mà thôi, dù sao cũng không xa, đi một lát là đến.
Tống Quân vừa đi vừa giải thích cho Trang Duệ, bây giờ những ông chủ buôn bán ngọc khí cũng đều kinh doanh mao liêu. Đến tối khi mà cửa hàng ngọc khí đóng cửa, bọn họ sẽ tiếp đãi những vị khách đến xem mao liêu.
- Sao không cho xem mao liêu vào ban ngày? Nếu so với kinh doanh ngọc khí, như vậy kinh doanh mao liêu phỉ thúy sẽ có lợi nhuận hơn hẳn mới đúng chứ?
Trang Duệ có chút khó hiểu.
Trang Duệ hơi lớn tiếng, điều này làm cho người đàn ông rậm râu đi phía trước quay đầu nhìn Trang Duệ, cũng không nói gì. Nhưng Trang Duệ có thể nhìn vào trong ánh mắt và thấy đối phương thật sự xem mình là người thường.
- Cậu Trang, buổi tối xem mao liêu sẽ thấy không rõ, mà đám thương nhân kia chỉ mong sao câu mua những tảng đá vứt đi đưa về nhà mà thôi, chờ đến nơi thì cậu sẽ biết, ngày và đêm không có gì là khác biệt.
Lời nói của Tống Quân thật sự không làm cho Trang Duệ hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832570/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.