Lão Tứ nghe thấy vậy mà ngồi không yên, hắn mở miệng cắt đứt lời Trang Duệ, hắn cũng không thấy tên mập ra giá thấp, chỉ cảm thấy ngọc của mình thời nhà hán mà giá kém như vậy, trong lòng có chút không công bằng.
- Hì, Lão Tứ, khối ngọc này của anh nếu rời khỏi đất cách đây bảy năm, tôi dám cam đoan nó sẽ có giá vài trăm ngàn, nếu chất ngọc hơi tốt một chút, trên triệu cũng không có gì là lạ. Thế nào? Anh định đưa tiền lại cho anh Mã, sau đó tự mình "bàn ngọc" sao?
Trang Duệ cười nhìn Lão Tứ, bàn ngọc là việc làm cực kỳ tinh tế, không phải thật tâm yêu ngọc thì căn bản không thể nào kiên trì được đến khi có kết quả, kẻ bỏ dở giữa chừng là rất nhiều. Với tính nết của Lão Tứ, có thể chơi dược vài tuần đã coi như quá lâu rồi.
- Thôi đi, cậu biết tôi không nhẫn nại, còn học bàn cái gì mà bàn, mà cậu cứ nói thử xem, nếu thuận tiện thì tôi cũng đi mua thêm một viên ngọc nữa về thực hành.
Lão Tứ phẫn nộ nói, trong lòng vẫn rất bức bối với trò ngọc thạch này.
- Cậu cho rằng cổ ngọc là rau cải trắng ngoài chợ sao? Hôm nay anh mua được viên ngọc này là cực kỳ may mắn, không thấy anh Vĩ mua được sứ trắng nhà Hán sao?
- Này, nói đến tôi làm gì vậy? Đừng nói lung tung, mau nói ra những phương pháp bàn ngọc còn lại.
Dương Vĩ sợ Trang Duệ nói ra tình huống buổi sáng mình mua phải sứ trắng Tây Hán, vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832553/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.