- Con bà nó, tiểu tử kia hại tôi, nhất định phải cho biết tay.
Dương Vĩ bị Lão Tứ cười mà cảm thấy có chút xấu hổ, sau đó hắn vung tay cướp lấy cái ấm sứ trong tay Trang Duệ.
- Đừng, anh Vĩ, đừng đi, việc này coi như bỏ qua, mất ba trăm đồng cung không xem là nhiều, sau này đến những chỗ như thế này thì nên nhìn nhiều mà mua mà ít mua vào là được.
Trang Duệ vội vàng kéo tay Dương Vĩ lại, nói đùa sao, mua hàng như vậy đã xấu hổ, nếu tiếp tục chạy đi náo loạn, như vậy thật sự khó có mặt mũi. Người ta bịa chuyện nói đấy là sứ trắng Tây Hán mà Dương Vĩ cũng tin, việc này chỉ có thể tự trách mình, không thể nào trách vị chủ quầy kia được, vị chủ quầy kia không bịa chuyện mình cửa nát nhà tan và lấy đồ gia truyền ra bán thì cũng đã đủ nể mặt Dương Vĩ rồi.
- Vậy không được, Lão Yêu, bố tôi nếu biết chuyện này, không phải sẽ cười vào mặt tôi nhiều năm sao? Cậu đi cùng tôi, chúng ta nhất quyết lấy lại mặt mũi.
Lúc này Dương Vĩ thật sự là rất bực bội, quan trọng là hắn mua món đồ sứ kia chủ yếu là để phân cao thấp với bố mình. Phải nói là Dương Vĩ mạnh hơn Dương Phụ, vì mỗi lần Dương Phụ giao học phí đều là vài ngàn đồng đến vài chục ngàn, nếu so với ba trăm của Dương Vĩ, căn bản không đáng vào đâu.
- Thôi bỏ đi, anh Vĩ, đây là quỷ thị, chuyện nhìn lầm sẽ không có vấn đề, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832538/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.