Trang Duệ quay đầu nhìn thấy gương mặt đầy kinh ngạc của đại ca Dương Vĩ, vì vậy mà hắn không khỏi bật cười nói:
- Tôi giúp cảnh sát Miêu thoa chút thuốc, đúng rồi, dầu hoa hồng đâu?
Cũng khó trách Dương Vĩ kinh hãi, vì với góc độ vừa rồi của hắn, lại chỉ có thể nhìn thấy lưng của Trang Duệ, lại nghe được những câu mập mờ, điều này làm cho hắn có trí tưởng tượng phong phú chợt không tự giác nghĩ lệch sang phương diện khác.
- Cảnh sát Miêu?
Mới đó mà ngay cả họ gì cũng biết, sau khi nghe được lời của Trang Duệ thì Dương Vĩ càng nhận định hai người này có gian tình, rõ ràng là hắn quá bi thương, tự mình chạy vài kilomet lấy dầu hoa hồng nhưng lại để cho Lão Yêu đến trước một bước để "hốt hàng".
Trang Duệ nhận lấy dầu hoa hồng trong tay của Dương Vĩ, sau đó lại ngồi xổm xuống, đổ dầu hoa hồng ra tay, dùng sức chà xát cho nóng rồi lại thoa lên cổ chân của Miêu Phỉ Phỉ, động tác rất thuần thục, có vài phần phong thái của thầy thuốc.
Thật ra khi Trang Duệ dùng linh khí để trị liệu thì Miêu Phỉ Phỉ sẽ không còn cảm giác đau đớn, mà lúc Trang Duệ và Dương Vĩ nói chuyện với nhau thì nàng cũng thử nhúc nhích cổ chân, ngoài vẫn còn có chút sứng đỏ thì không còn gì khác lạ. Nàng không biết là Trang Duệ chỉ dùng một lượng linh khí rất nhỏ, nếu không thì chút dấu vết sưng đỏ cũng sẽ biến mất.
Sau khi dầu hoa hồng tiếp xúc với làn da thì Miêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832466/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.