Không bao lâu thì những món ăn được đưa lên như nước chảy mây trôi, bên trong có cả món tôm hùm Châu Úc của Lưu Xuyên, nhưng hôm nay hắn giống như không có khẩu vị, đôi mắt luôn nhìn về phía hai con chó Ngao đang vui đùa ầm ĩ quanh bàn ăn.
Tống Quân thấy tâm tư của Lưu Xuyên, hắn mở miệng hỏi:
- Thế nào? Không nỡ sao? Tiểu tử cậu cứ yên tâm, tôi cũng là người yêu chó, sẽ không để cho tiểu tử kia chịu uất ức.
Lưu Xuyên gãi đầu xấu hổ nói:
- Anh Tống, tôi đã làm qua thủ tục, cũng làm giấy chứng nhận nuôi chó, đang còn để trên xe chưa lấy xuống, nói thật ra cũng có chút không nỡ.
Lưu Xuyên đã buôn bán thú cưng được bốn năm năm, đã rất thông thạo đường đi nước bước, sau khi trở lại Bành Thành thì hắn nhanh chóng chụp ảnh hai con chó Ngao, tìm người quen để làm giấy chứng nhận nuôi chó. Theo lý thì tư nhân không thể nuôi chó loại lớn, nhưng Lưu Xuyên lại cho mấy con chó này vào một đơn vị trên danh nghĩa, nếu đổi lại là Tống Quân cũng chưa chắc làm nhanh như vậy.
- Được rồi, tiểu tử cậu cũng đừng lắm lời với tôi, ngày hôm qua tôi đã đưa tiền vào tài khoản của cậu, cậu tự mình đi mà xem, đừng nói những lời vô dụng kia. Cậu nói rõ cho tôi biết làm sao để tiểu tử kia nhận chủ, đừng đến lúc đó nó không quen lại chạy mất.
Tống Quân thấy có Chu Thụy ở đây, cũng không nói rõ chuyện tiền nong, mà hỏi chuyện nuôi nấng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-kim-dong/1832350/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.