Đêm đó, Lâu Hoài quấn lấy Ứng Đề nói rất nhiều chuyện, đồng thời cũng “làm” rất nhiều việc.
Rõ ràng đã đi làm cả ngày, đáng lẽ phải mệt mỏi rã rời mới đúng, vậy mà anh lại tràn đầy tinh lực. Đã mấy lần Ứng Đề định nhắm mắt ngủ thiếp đi, lại bị anh kéo dậy.
Mãi đến tận nửa đêm, anh mới chịu yên tĩnh lại.
Ứng Đề nửa tỉnh nửa mê, điều duy nhất cô cảm nhận rõ ràng là tiếng thở đều đặn truyền đến bên tai.
Lâu Hoài đã ngủ rồi.
Xác nhận được điều đó, cô mới mở mắt, nghiêng mặt nhìn người bên cạnh.
Phòng ngủ vẫn để một ngọn đèn tường mờ ảo, độ sáng cực kỳ yếu ớt, rất giống loại đèn đường cũ kỹ lâu năm không tu sửa ở các lối đi. Nhưng loại ánh sáng này lại rất hợp với màn đêm tĩnh mịch, mang lại một cảm giác cô đơn khó tả.
Ứng Đề cực kỳ yêu thích loại đèn này.
Trước đây cô luôn nghĩ đó là sự yêu thích thuần túy đối với ánh sáng, nhưng lúc này, nhìn Lâu Hoài đang ngủ say, cô nghĩ, có lẽ cô yêu cảm giác có thể nhìn rõ anh trong đêm tối vạn vật lặng thinh như thế này hơn.
Sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt sắc sảo rõ ràng, tuy chỉ nhìn rõ đại khái nhưng trong lòng Ứng Đề đã khắc họa rõ nét dáng vẻ hoàn chỉnh của anh.
Trước đây khi nhìn anh như thế này, cô luôn cẩn trọng và né tránh, còn bây giờ cô có thể đường đường chính chính ngắm nhìn anh, không còn sợ anh đột ngột tỉnh giấc nữa.
Ứng Đề chống tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-hon-cuong-nhiet-du-lam/5238662/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.