Sau đó vào đêm hôm ấy, hai người đến Bến Thượng Hải ăn tối.
Ứng Đề thay quần áo xong, khi bước ra khỏi khách sạn mới phát hiện tuyết đã ngừng rơi.
Lúc về tuyết còn bay lả tả không ngớt, lúc ra cửa tuyết lại chịu ngừng rồi, giống như bằng lòng buông tha cho những con người đang chen chúc tìm kiếm sự thư giãn trong đêm tối chốn nhân gian này.
Ứng Đề đứng trên bậc tam cấp khách sạn, nhìn dòng người và xe cộ tấp nập trên phố, cô cảm giác màn sương mù mịt trong lòng cũng giống như con phố rõ mồn một trước mắt này, tiến về phía trước không còn chướng ngại của tuyết, con đường đã hoàn toàn được vén mở.
Giây phút này, trong lòng cô sáng tỏ như gương.
Phía sau, bước chân Lâu Hoài bị một cuộc điện thoại bất ngờ giữ lại.
Là chú hai của Hoàng Hạo – Hoàng Trạch Hưng gọi tới, nói là đã dạy dỗ thằng cháu trai bất tài kia rồi, không dám tái phạm nữa, ngay sau đó đổi giọng, thái độ hòa nhã hỏi Lâu Hoài có thể giơ cao đánh khẽ, đừng đuổi cùng giết tận nhà họ Hoàng hay không.
Lâu Hoài cười nhạt: “Tôi cứ đuổi cùng giết tận đấy, ông làm gì được nào?”
Khí thế cực kỳ tùy hứng và ngông cuồng, không hề có chút trầm ổn nào của ngày thường.
Hoàng Trạch Hưng cũng không ngờ bị một người trẻ tuổi làm cho mất mặt như vậy, hồi lâu sau mới nói: “Thằng cháu tôi là thứ bùn loãng không trát được tường, Lâu tổng cậu tiền đồ rộng mở, cứ nhất thiết phải vì phụ nữ mà làm to chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-hon-cuong-nhiet-du-lam/5238613/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.