Ứng Đề đã từng tưởng tượng rất nhiều lần về cảnh người nhà họ Lâu tìm đến tận cửa.
Nhưng suốt năm năm qua, người bên nhà họ Lâu chưa từng tìm cô một lần nào, dù cho lần trước bị tài xế của ông cụ Lâu tìm gặp, thái độ của người tài xế đó cũng coi như ôn hòa, sau đó cũng không hề làm khó dễ cô.
Dường như đó chỉ là đưa ra cho cô một sự lựa chọn, còn việc cô chọn hay không, phía nhà họ Lâu dường như cũng chẳng mấy bận tâm.
Nếu không thì cũng chẳng đến mức lâu như vậy rồi mà không tìm cô thêm lần nào nữa.
Hơn nữa hôm đó ông cụ Lâu rõ ràng ngồi ngay trong xe nhưng lại không có ý định đích thân xuống nói chuyện với cô, điều này cho thấy cô không đủ tư cách để đối thoại với họ.
Đủ loại dấu hiệu nói cho Ứng Đề biết rằng không cần để tâm đến túi hồ sơ kia, cũng chẳng cần để ý đến những lời khó nghe mà ông cụ Lâu nhờ người dưới truyền đạt hôm đó, bởi lẽ hai tháng qua, cuộc sống vẫn sóng yên biển lặng như thế.
Ngay lúc cô sắp quên đi túi hồ sơ kia và những lời lẽ khó nghe hôm đó, thì người nhà họ Lâu lại tìm tới.
Lần này không còn ai truyền lời hộ nữa, ông cụ Lâu rất trực tiếp và dứt khoát chỉ đích danh muốn gặp cô.
Lúc này, ông cụ Lâu đang ở trong một phòng tiếp khách trên tầng 2.
Khi Ứng Đề được chú Vương dẫn vào, ông cụ Lâu đang chắp tay sau lưng, đứng trước một bức tranh treo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-hon-cuong-nhiet-du-lam/5238605/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.