Lâu Hoài đợi mùi khói thuốc trên người mình tan hết, cơn giận cũng đã lắng xuống mới quay trở lại phòng.
Đúng như anh dự đoán, Ứng Đề đang ngủ say.
Căn phòng rộng lớn, chiếc giường cũng rộng thênh thang, cô ôm chăn cuộn mình thành một khối, trông thật nhỏ bé và yếu ớt.
Dường như cô đang mơ thấy điều gì đó không vui, ấn đường nhíu chặt, kết hợp với tư thế ngủ hiện tại, có thể nói là vô cùng bất an.
Lâu Hoài đứng ở cửa, khép hờ cánh cửa lại, lẳng lặng nhìn cô.
Nhìn người con gái đã ở bên cạnh anh suốt những năm qua, người khiến cuộc sống căng thẳng của anh có được những phút giây thả lỏng.
Sống hơn ba mươi năm, thứ anh muốn chưa bao giờ nhiều, ngoài cả cái nhà họ Lâu này ra, thì thứ còn lại e rằng chính là người trước mắt.
Ông cụ kiên quyết sẽ không để cô bước chân vào cửa, chuyện này ai cũng biết, ngay cả anh và Ứng Đề đều rõ ràng trong lòng.
Nhưng việc bước chân vào cửa nhà họ Lâu quan trọng đến thế sao?
Khoan nói đến chuyện ông cụ không cho phép, bản thân Lâu Hoài cũng sẽ không đưa cô vào nhà họ Lâu.
Nhà họ Lâu, một nơi bề ngoài huy hoàng tráng lệ, nhưng bên trong lại trống rỗng mục nát, đè nén khiến người ta không thở nổi, anh thật sự không nỡ để cô dính dáng vào dù chỉ một chút.
Những năm này, Ứng Đề vẫn cứ quấn quýt anh, yêu anh, tình cảm chỉ tăng không giảm, còn ông cụ ngoại trừ lần có chút lời ra tiếng vào cách đây hai năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-hon-cuong-nhiet-du-lam/5238599/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.