Sau bữa trưa hôm đó, hai người nghỉ ngơi một lát rồi buổi chiều Lâu Hoài lại đi làm.
Ứng Đề rảnh rỗi đã lâu, liền xung phong làm tài xế lái xe đưa anh đi.
Lâu Hoài cười cô: “Anh gọi em qua đây không phải để em làm tài xế cho anh.”
Lúc nghe thấy lời này, Ứng Đề đang thắt dây an toàn, bèn ngẩng đầu hỏi: “Vậy là để làm gì?”
Lâu Hoài cười không đáp.
Mãi cho đến khi tới nơi làm việc của anh, xe dừng trước sảnh tòa cao ốc, ở cửa đã có một hàng người mặc âu phục giày da đứng đợi sẵn.
Anh cũng không vội xuống xe.
Đám người kia đều nhìn về phía chiếc xe này, rất khó hiểu sao Lâu Hoài mãi không xuống xe, Ứng Đề cũng tò mò.
Lâu Hoài dựa lưng vào ghế, tay đặt lên bệ cửa sổ, gõ gõ một lúc lâu, anh mới nói: “Dạo này anh khá bận, nên đã tìm cho em một hướng dẫn viên du lịch, rồi em cứ thoải mái đi chơi khắp nơi đi.”
Anh thực sự quá bận, căn bản không dứt ra được chút thời gian nào để đi cùng cô, cho nên sắp xếp một hướng dẫn viên địa phương là thích hợp nhất.
Nhưng sự sắp xếp này rơi vào mắt Ứng Đề, lại thực sự khiến cô mờ mịt khó hiểu.
Cô tưởng anh gọi cô qua là vì công việc nhàm chán, cần cô bầu bạn giải sầu, dù sao chuyện như vậy trước đây cũng không phải chưa từng có, ai ngờ lần này anh lại chỉ đơn thuần sắp xếp cho cô đến đây du lịch.
Ứng Đề nói: “Chỉ đơn giản là bảo em qua đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-hon-cuong-nhiet-du-lam/5238597/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.