Cầu xin ta không được, hắn lại quay sang nhìn Cố Minh Thần: "Ngươi muốn ngai vàng ta đưa cho ngươi, cái gì ta cũng đưa hết, chỉ cầu xin ngươi để nàng ấy sinh hạ đứa nhỏ!"
Cố Minh Thần nhìn sang ta, ta thản nhiên gật đầu. Thẩm Hành Ngọc thấy vậy lập tức ra lệnh cho người khiêng Dư Sơ Đường xuống, gọi Thái y tới chẩn trị.
11.
Cố Minh Tiêu thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn ta lộ rõ vẻ cảm kích khôn cùng.
"Chuyện của Giang gia ta năm xưa, là do một tay ngươi mưu tính đúng không?"
Ta vừa dứt lời, Cố Minh Tiêu tức khắc sững sờ, gương mặt cứng đờ như tượng đá.
"Tiên đế, Ngô Chấn Hải, mẫu thân ngươi, và cả Dư Sơ Đường nữa, tất cả đều có phần, phải không?"
Cố Minh Tiêu nuốt nước bọt, dường như bao nhiêu sức lực đều tan biến sạch sành sanh, hắn run rẩy giải thích bằng giọng điệu nhợt nhạt, vô lực: "Ta... Vãn Thanh, nàng hãy nghe ta nói..."
"Không cần nữa." Ta giơ tay chặn đứng lời hắn, "Là ngươi làm là được rồi. Ta muốn ngươi phải chôn cùng mấy mươi mạng người Giang gia ta." Dứt lời, ta dứt khoát xoay người bước đi.
Cố Minh Thần ra hiệu cho Thẩm Hành Ngọc bám theo, ta cũng chẳng buồn ngăn cản.
Suốt cả quãng đường, Thẩm Hành Ngọc không ngừng khuyên nhủ: "Hài nhi mà hắn hằng mong đợi chắc chắn là t.h.a.i c.h.ế.t trong bụng, tâm nguyện của hắn tan tành mây khói rồi, nàng có thể dùng chuyện này để làm hắn tức c.h.ế.t."
"Chuyện động thủ cứ để ta lo, m.á.u me lắm nàng chịu không thấu đâu."
"Phải lăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-hau-do-long/5302274/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.