"Ta..." Cố Minh Tiêu nhất thời chột dạ, có lẽ tự biết mình đuối lý nên hạ giọng: "Thanh Nhi, là ta không đúng. Nàng cứ liệt kê danh sách đưa cho Ngô công công, ta sẽ bù đắp gấp bội. Chỉ là Đường Nhi dù sao cũng đang mang long thai, mong nàng đừng chấp nhặt với nàng ấy."
Ta cười lạnh, liếc nhìn Dư Sơ Đường đang nằm dưới đất với vẻ mặt đầy oán hận, "Nếu ả chịu quỳ xuống dập đầu tạ lỗi với ta, ta sẽ rộng lượng mà tha thứ."
"Ta—" Dư Sơ Đường vừa định phản kháng thì bị ánh mắt lạnh lẽo của Cố Minh Tiêu quét qua, chỉ đành ôm bụng ấm ức nói lời xin lỗi.
Ta chẳng thèm liếc nhìn bọn họ lấy một cái, chỉ lớn tiếng ra lệnh cho T.ử Tô: "Tiễn khách!"
5.
"Tiểu thư, bọn họ thật quá khinh người! Nếu tiểu thư chẳng phải phận nữ nhi..." T.ử Tô ngập ngừng rồi im bặt. Nàng là người ta đưa tới từ Tướng Quân Phủ, ta tự nhiên hiểu rõ tâm ý nàng.
Nữ t.ử đăng cơ đại thống tuy khó, nhưng chẳng phải là không thể, chỉ là ta vốn chẳng thích sự ràng buộc, phụ mẫu cũng từng dạy ta phải tận trung với Quân vương, nên ta ít khi để tâm đến chuyện đó.
Sau khi ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu, ta càng cảm thấy chốn thâm cung này chẳng phải nơi có thể dừng chân lâu dài, trong lòng chỉ muốn rời xa. Thế nhưng vào cung thì dễ, ra khỏi cung lại khó trăm bề, hiện tại trong tay ta chẳng còn thực quyền nào cả.
"Ta không sao, ngươi đi gọi Thẩm Hành Ngọc tới đây trước đã."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-hau-do-long/5302269/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.