Hôm sau, Tả Xu Tĩnh mơ màng mở mắt, còn chưa hoàn toàn tỉnh táo đã cảm nhận được ánh mắt vô cùng nóng bỏng từ bên cạnh. Nàng hơi sững người, quay đầu lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy Hoài Vương.
Tối qua hai người náo loạn một trận, Tả Xu Tĩnh mệt mỏi cả ngày nên vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi, Hoài Vương thì tâm trạng tốt đến nỗi cả đêm gần như không ngủ, nhưng ngày hôm sau vẫn dậy sớm hơn Tả Xu Tĩnh.
Hoài Vương có vẻ đã tắm rửa xong, nhưng không đến thư phòng mà ngồi bên giường nhìn nàng. Tả Xu Tĩnh và hắn nhìn nhau một hồi, một lúc lâu sau mới nói: "Chàng ở đây làm gì...?"
Hoài Vương giơ bình sứ trong tay lên, nói: "Xem ra nàng tỉnh hơn nhiều rồi, chuẩn bị bôi thuốc giúp nàng."
Tả Xu Tĩnh không nói nên lời: "Không cần, ta còn phải đi tắm, lát nữa bảo Bích Vân và Châu Nhi bôi thuốc giúp ta là được. Vương gia cứ bận việc của mình đi."
Hoài Vương nhíu mày: "Không sao, hôm nay được nghỉ, Tử Hậu và Ngu Bất Tô cũng chưa đến."
Tả Xu Tĩnh nhớ đến chuyện hôm qua, chậm rãi bò dậy: "Sáng nay trong cung có truyền ra tin tức gì không? Quyết định cuối cùng của hoàng thượng với thái tử..."
Hoài Vương lắc đầu: "Vẫn chưa có. Có điều phụ hoàng vẫn luôn sủng ái thái tử, ta nghĩ, khả năng cuối cùng vẫn không phế thái tử là rất cao."
"Đã như vậy rồi mà còn..." Tả Xu Tĩnh tức giận: "Tâm của hoàng thượng, quả thực sắp nghiêng đến Nam Châu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-duong-tac-mo/2623498/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.