Dịch giả: †Ares†
oOo
Nhan Lạc Nương đã không nói nổi ra lời, không biết là vì bị kinh sợ trước kiếm thuật giết người giống như cắt đồ ăn của Trần Cảnh làm, hay là bị hoảng hồn vì các sư huynh sư tỷ chết ở trước mặt mình. Vệt sáng màu lam nhạt kia lóe lên, Trần Cảnh đã xuất hiện ở bên cạnh nàng.
- Quả thật ý thức đã rời xa thân xác của bọn họ, ta cũng từng trúng thuật nguyền rủa này.
Nhan Lạc Nương há to miệng, dùng tay chỉ vào những thi thể dần bị sương trắng che phủ, lắp bắp muốn nói nhưng mãi không biết phải nói cái gì:
- Bọn họ... bọn họ...
Trần Cảnh hình như hiểu sai ý của nàng, cũng nhìn ra bên ngoài, nói:
- Pháp thuật mà các sư huynh sư tỷ cô sử dụng có uy lực rất lớn, thế nhưng phải xem người dùng là ai. Có những người, cho dù có thần thông thông thiên, nhưng muốn giết cũng rất dễ dàng.
- Cô đã bước vào con đường tu hành, phải học được cách đối mặt, đối mặt với việc những người mình quan tâm sẽ chết đi, đối mặt với việc những sinh mệnh vừa mới còn hừng hực đã lụi tàn trong nháy mắt. Đây chính là con đường cầu tiên, giãy giụa ra khỏi cái chết và trầm mê chính là tiên.
Trần Cảnh nhìn cô gái năm đó cứu mình lên mà nói. Trong mắt hắn, nàng vẫn là cô gái thông minh năm đó, nhưng chưa đủ ma luyện, lại có chút giống bản thân hắn của rất nhiều năm trước.
- Sư phụ cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-dinh/2188925/quyen-1-chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.