Editor: Lạc Lạc
Beta: Nguyệt Vi Yên, Vũ Ngư Nhi
Lần thứ hai tới hạ cung, vẫn là ngọn núi đó, nước vẫn vậy, cung điện vẫn thế, nhưng dường như các gương mặt lại thay đổi hết cả.
Trước đó hoàng đế đã nói muốn cùng Tiết Tĩnh Xu nghịch nước trong ao, mong muốn này mãi vẫn chưa được thực hiện, khiến hắn luôn nghĩ đến nó suốt một năm nay. Hiện tại xem như cuối cùng hắn cũng đạt được ý nguyện.
Hai người cùng chung chăn gối lâu như vậy, sợ rằng không ai hiểu hắn bằng Tiết Tĩnh Xu nàng, làm sao không biết hắn đang nghĩ gì trong đầu. Nàng vốn định cho hai đứa trẻ cùng chơi nước. Sau đó lại nghĩ, từ lúc có con, hầu hết thời gian hai người đều quay quanh hai đứa, cũng đã lâu hai người không ở riêng với nhau, tối nay nàng muốn để hoàng đế vui vẻ một lần.
Vì trong lòng có ý định này, sau bữa tối, nàng bảo bà vú mang hai đứa trẻ xuống nghỉ ngơi.
Lúc hoàng đế tới không nghe thấy âm thanh của hai đứa trẻ cùng nhau vui đùa ầm ĩ, trong lòng còn cảm thấy hơi kỳ lạ.
Một cung nữ tiến lên thấp giọng nói: “Bệ hạ, nương nương đang một mình ở bên trong chờ ngài.”
Trong lòng của hoàng đế khẽ động, thưởng thức hai chữ một mình, vẫy vẫy tay, để người hầu hạ đợi ở bên ngoài.
Trong điện có thắp nến, màn che bằng lụa mỏng khẽ lay động theo gió, ở đó có một mùi hương mà hoàng đế chưa từng ngửi qua, hơi ngọt, lại không ngấy, quấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoang-de-cang-muon-cung-chieu-nang/2032882/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.