Phi hành khí rơi xuống đồi núi gần Thánh thành, từ trên đỉnh núi nhìn xuống khu vực Thánh thành bị sương mù che trời bao phủ ở bên trong, hoàn toàn không thấy cảnh tượng trong lớp sương mù...
Đoàn người Tề Nhạc Nhân từ trên núi đi xuống về hướng sương mù, cây trâm của Maria bị cậu nắm chặt trong lòng bàn tay, từ khi vào trong màn sương nó bắt đầu nóng lên, tản ra một cỗ ấm áp.
Sương mù ngày càng dày đặc, cây cối trong khoảng cách gần đều trở nên mơ hồ không rõ, ngay cả dưới chân cũng bao phủ một tầng sa, chung quanh là sương mù màu xám, rất khó đê phân rõ phương hướng.
“La bàn cũng mất tác dụng.” Bác sĩ Lã nhẹ giọng nói.
“Dựa theo cảm giác mà đi thôi, nếu đạo cụ nhiệm vụ ở đây chắc chắn có thể tiến vào Thánh thành.” Tô Hòa an ủi nói.
Tề Nhạc Nhân có một loại bản năng sợ hãi sương mù, thời điểm ở Tân Thủ Thôn, bệnh viện bị bao phủ trong lớp sương mù, cậu vì cứu Tô Hòa nên bị ngã xuống mái nhà. Một mảnh sương mù dày nặng như hóa thành thực thể đứng thẳng vô số vong hồn nở nụ cười giả tạo bên dưới, khung cảnh đó đã trở thành bóng đè - khách quen hằng ngày của cậu vào ngày hôm sau.
“Phía trước dường như có ánh sáng!” Bác sĩ Lã kinh hỉ kêu lên.
Bốn người nhanh chóng đi về phía trước, sương mù dày đặc bắt đầu tiêu tán, giữa làn sương mù xám xịt có thể nhìn thấy một bóng người nho nhỏ đứng trong sương mù.
Tề Nhạc Nhân dừng bước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-nghenh-den-voi-tro-choi-ac-mong/1117166/chuong-94.html