Giáo đường bị bỏ hoang ở sát biên giới Vùng đất Hoàng Hôn, nơi đó hoang vắng tĩnh mịch cỏ dại mọc um tùm.
Từ xa nhìn lại tòa giáo đường cũ nát như kẻ thống trị rừng cây thưa thớt, dưới bánh xe năm tháng dần dần bị tàn phá bị lãng quên, phảng phất đọng lại trong ánh hoàng hôn.
Vầng trăng tròn cuối màn trời đắm chìm trong ánh hoàng hôn, Tề Nhạc Nhân hồi tưởng khi chơi Trò Chơi Ác Mộng cái ngày mà cậu nhận được nhiệm vụ đó, cũng có một vầng trăng tròn treo lơ lửng giữa trời.
Tề Nhạc Nhân hít một hơi thật sâu, chân đạp lên cỏ và đá vụn đi về hướng Giáo đình.
Cánh cửa giáo đường đã lâu chưa tu sửa, nhẹ nhàng đẩy liền mở ra khơi dậy đám tro bụi đang ngủ đông. Dưới ánh tà dương màu đỏ cam, hình ảnh trong trò chơi cùng một màn này trọng điệp lên nhau, quen thuộc mà xa lạ. Trong trí nhớ hình ảnh trên màn hình máy tính tại một khắc này trở thành cảnh tượng chân thật, làm người sinh ra một loại cảm giác hoang đường.
Đi qua từng hàng ghế, Tề Nhạc Nhân bước vào chỗ sâu trong giáo đường.
Nơi này có hai cánh cửa, một bên trái và một bên phải.
Khi đó Tề Nhạc Nhân tùy tiện chọn cánh cửa bên phải, cậu tiếp tục đi dọc theo đường mòn rừng rậm đến một mảnh mộ viên, ở nơi đó cậu nhận được nhiệm vụ Thánh thành. Sở dĩ cậu biết nhiệm vụ này đặc biệt là vì trong trò chơi, màu sắc chữ viết nhiệm vụ này bất đồng với các nhiệm vụ khác.
Là một kẻ cuồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-nghenh-den-voi-tro-choi-ac-mong/1117161/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.