Dương Dương nhào vào lòng Lục Tiến Lãng làm nũng, không chịu rời đi. Chính vì bình thường rất ít gặp nhau nên giờ mới càng thêm thân thiết như vậy.
Lục Tiến Lãng dùng một tay v**t v* mái tóc mềm mại của bé, tay kia nhẹ nhàng vỗ về lưng bé.
Văn Gia Ninh duỗi người, nói: “Em đi làm bữa sáng đây.”
Lục Tiến Lãng vội nói: “Để lát nữa anh làm cho.”
“Anh cứ nghỉ thêm một chút đi.” Văn Gia Ninh nói: “Hôm qua về muộn như vậy mà.”
Dù nói là nghỉ ngơi, nhưng có Dương Dương ở đây thì Lục Tiến Lãng cũng chẳng có thời gian mà nghỉ ngơi thật sự.
Dương Dương áp mặt vào ngực Lục Tiến Lãng, nói: “Daddy dẫn con ra ngoài chơi được không?”
Lục Tiến Lãng dịu dàng hỏi: “Con muốn đi đâu chơi nào?”
Dương Dương nghĩ ngợi rồi nói: “Con muốn đi công viên trò chơi, còn muốn đến nhà hàng xoay ăn buffet nữa.”
Lục Tiến Lãng bật cười: “Nhà hàng xoay nào vậy? Con có biết buffet là gì không?”
Dương Dương nói: “Là Lưu Gia Bình nói đấy ạ.”
Lúc này Văn Gia Ninh bước vào, trong tay cầm áo khoác của Dương Dương, vừa kéo bé dậy vừa mặc áo cho bé, đồng thời nói: “Lưu Gia Bình là bạn cùng lớp mẫu giáo của nó, nhà hàng xoay mà thằng bé nói là chỗ mới khai trương ở tầng cao nhất của trung tâm thương mại.”
Lục Tiến Lãng ngẩng đầu nhìn Văn Gia Ninh, hỏi: “Nhà hàng đó thế nào?”
Văn Gia Ninh lắc đầu.
Tuy là buffet cao cấp, nhưng nơi ăn buffet thì thành phần khách khá đa dạng, không thích hợp để hai người họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-my-vo-khuyet-kim-cuong-quyen/5266096/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.