Quản lý, cũng chính là huấn luyện viên trước đây thường chửi tôi là đứa có lớn mà không có khôn. Nói mỹ miều là thế, nói thẳng toẹt ra thì thành thế này.
- Mày đấy, 22 tuổi rồi mà nhiều khi mày ngu hết phần thiên hạ đó con ạ. Sao vấn đề nào mày cũng nhanh mà riêng chuyện tình cảm mày dở hơi vậy? Còn nữa, gì thế kia? Snack? Mày nghĩ mày vẫn là học sinh mẫu giáo à? Trời ơi, Hà Minh Châu, chị nể mày luôn rồi. Mày ngu mày khờ mà sao mày vẫn sống được đến bây giờ thế hả???
Bà chém đấy, đừng tin! Tôi không ngu đâu, tôi chỉ giả ngu thôi. Nghĩ sao một đứa mồ côi sống lắt lẻo trong trại mười tám năm lại có thể bình an tồn tại được đến giờ. Chỉ là, đôi khi giả ngu cũng sống được lâu lắm. Tôi chỉ ngu thật khi người ta nói chuyện quá thâm sâu thôi. Chứ tôi hiểu khá nhanh vấn đề đấy. Điển hình là lúc này.
Tôi về nhà bồi dưỡng một tuần nữa thì Mẹ hỏi tôi có muốn đi học lại không. Năm nay là năm cuối cấp, dù thế nào cũng cần phải tốt nghiệp. Học kì đã bắt đầu được ba tuần rồi, nếu bây giờ tôi đi thì có thể vẫn còn theo kịp chương trình. Nhưng xong Mẹ lại bảo, nếu tôi không muốn, mẹ cũng không ép. Mẹ chỉ muốn tôi thoải mái mà thôi.
Tôi thấy nó chả có vấn đề gì cả. Học thôi mà, đâu phải chuyện gì khó khăn. Nhưng cũng gặp đôi chút trở ngại đấy. Chỉ là từ lúc sinh ra tôi đã không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-menh/2767894/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.