Vào học được một tuần nhưng tôi vẫn chưa thuộc tên các bạn, à không, đến cả mặt cũng chẳng buồn nhớ. Vì ánh mắt của chúng nó làm tôi buồn nôn. Vẻ miệt thị, vẻ coi thường, nếu tôi là Minh Châu, tôi đã lườm cho chúng cháy mặt rồi. Nhưng giờ tôi là Khả Minh, yên lặng mà sống cho qua năm qua tháng còn hơn. Ai gây sự thì cứ đáp trả như dạo trước là được. Còn lại, muốn nhìn tôi thế nào thì cứ nhìn, không quan trọng.
Mải nghe nhạc đọc báo quá mà quên giờ, lúc ngẩng đầu thì chẳng còn mống nào trong lớp, tôi nhếch môi, tháo tai nghe ra, chẳng biết có nên thương cảm cho số phận hẩm hiu của Khả Minh không nữa. Thôi cũng đành chịu, sự ghẻ lạnh này tôi đã quá quen rồi. Có hôm cũng vì không nghe trống vào mà tôi còn bị giáo viên phạt, tội nghe nhạc trong giờ, mà lý do thật sự mà chẳng đứa nào chịu nhắc tôi cả.
Thong thả đi ra cửa, vừa rẽ thì đụng phải ai đó, hơi ngã về phía sau. Phản xạ tự nhiên sẽ là bám vào người đó để đứng vững. Mà lúc tôi mới giữ được thăng bằng, người nọ hất mạnh tay tôi ra, giọng lạnh lùng như tiết trời vào đông.
- Đừng có dùng bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào tôi.
Tôi kinh ngạc nhìn lên, không ngờ lại là một trong tam đại truyền kì của trường.
Tam đại truyền kì, chính là các "hotboy" nổi trội nhất của các khối. Khối 10 thì có Đinh Tuấn, khối 11 thì có Đức Duy, khối 12 - cũng chính là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-menh/2767889/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.