- Việc này châu mục đại nhân hoàn toàn không biết.
Ánh mắt Lý Tuyệt vẫn bình tĩnh, ngữ khí cứng rắn như cũ:
- Thế tử cũng biết nếu ngài kiên quyết làm vậy chỉ làm người thân đau thương, cừu nhân sung sướng mà thôi. Không chỉ kẻ kia không chút tổn hại mà còn làm Vũ Dương Doanh thị tự kết đại địch.
Doanh Trùng khẽ vuốt cằm, câu này cũng không sai. Việc hắn bị tập kích, kẻ đứng sau chỉ cần đẩy hết tội lên đầu chủ tướng Du Kỵ quân là có thể thoát thân. Là chủ quan nơi phát sinh sự việc, châu mục Ung Châu và quận trưởng Huỳnh Dương phủ khó tránh khỏi chịu tội. Có điều hắn vẫn một vẻ hờ hững, mỉm cười nói:
- Như vậy trưởng sứ cho rằng Doanh Trùng ta để ý những điều này?
Đôi mắt hắn không chút che dấu điên cuồng làm Lý Tuyệt đối diện khẽ hấp háy, cũng biết đối phương không dễ ứng phó. Quả đúng như vậy, với một kẻ nát lại nát thì uy hiếp mấy câu sao dao động được chứ?
Khẽ âm thầm thở dài, ngữ khí Lý Tuyệt mềm đi ít nhiều:
- Như vậy ý thế tử là nhất định phải báo lên Hàm Dương?
- Vậy cũng chưa chắc.
Doanh Trùng lắc đầu, biểu tình như cười như không:
- Vậy cần phải xem Ung Châu và Huỳnh Dương quận trả giá chuyện này như nào.
Hắn trong địa phận Ung Châu bị tập kích, suýt thì mất mạng, vô duyên vô cớ tổn hại vài vị hộ vệ. Hai nhà này không thể không chút thành ý mà muốn hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-kho-ta-hoang/2108427/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.