*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thích Không ăn một bữa sáng mà cứ như đi đánh trận, vì cái chân của Hạ Cẩm cứ nhích tới nhích lui dưới bàn, không quá mạnh, dường như chỉ là tùy ý đung đưa, mà vẫn nhẹ nhàng phất qua ống quần rộng rãi của Thích Không, hoặc là mũi chân sẽ đá phải mắt cá chân y. Rõ ràng đã cách một lớp giày, da thịt không chạm nhau, nhưng lại mang đến cảm giác nhồn nhột làm người run rẩy ngứa ngáy, dường như trời thu hanh khô làm hai ống quần ma sát tạo ra tĩnh điện bắn thẳng một đường đến giữa hai chân y. Hắn cấp tốc ăn hết muỗng cháo cuối cùng, bỏ bát xuống bàn, đứng lên muốn đi ra ngoài vẩy nước quét sân, lại nhìn thấy Hạ Cẩm cũng buông bát, hỏi: "Vị tiểu sư phụ này xưng hô như thế nào?"
"Tiểu tăng pháp hiệu Thích Không."
"Có thể nhờ Thích Không sư phụ dẫn ta vào điện thắp nén hương được không?"
Ở trước mặt mọi người, Thích Không cũng không tiện từ chối, đành phải gật đầu nói: " Xin mời thí chủ đi theo ta."
Ngôi chùa xây dựa lưng vào núi, lỗi dẫn tới đại điện dài tận mấy trăm bậc thang. Thích Không ở phía trước dẫn đường, cắm đầu đi thật nhanh, bỗng nhiên nghe thấy người đằng sau gọi: "Thích Không sư phụ!" Y không thèm để ý, tiếp tục đi về phía trước, người kia lại gọi: "Tiểu hòa thượng! Ây, hảo ca ca..." Ba chữ cuối cùng kêu nhỏ xíu, mà Thích Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-hi-phat/223135/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.