Tiểu Yến Tử đột nhiên thay đổi chủ đề:
- Mọi người đừng nói Tình Nhi, Kim Tỏa quài không hết chứ, phải lo cho Hàm Hương đi, ta cảm thấy chuyện của họ chưa tới lúc cấp bách, chuyện cấp bách bây giờ là chuyện của Hàm Hương, bất cứ lúc nào Hoàng a mã cũng có thể tới Bảo Nguyệt lâu, càng ngày càng mất kiên nhẫn với nương nương, sớm muộn cũng bị Hoàng a mã chặt đầu mất thôi, chúng ta không thể lúc nào cũng đến ca hát nhảy múa, nếu chúng ta không kịp thời chạy đến đó thì biết làm sao – Nàng thật sự vô cùng lo lắng không biết phải làm sao mới tốt.
- Phải đó, phải đó, bây giờ Mông Đan sốt ruột sắp sửa phát điên rồi, xem ra cũng chẳng thể nào kìm chế được, ta nghĩ chúng ta nên chuẩn bị mọi thứ theo kế hoạch, chuẩn bị xong xuôi rồi mới có thể tùy cơ ứng biến – Vĩnh Kỳ cũng có suy nghĩ.
Nhĩ Khang cũng cảm thấy như vậy nhưng hắn không quên những gì Mông Nhĩ Đan đã nói:
- Nhưng mà vẫn còn mấy vấn đề, lần trước Mông Đan nói vì trên người Mông Đan tỏa ra mùi hương cho nên rất khó trốn chạy khỏi truy binh. Mọi người có nghĩ ra cách nào để xóa bỏ mùi hương đó không?
- Mất mùi hương? – Mấy người Tử Vy đồng thanh hô lên.
Bọn họ không nghĩ ra cách chỉ có thể đi hỏi Hàm Hương. Hàm Hương cũng không thể đưa ra câu trả lời cho bọn họ:
- Cái gì? Mất mùi hương? Mọi người nghĩ rằng ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoan-chau-tu-vy/2604654/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.