*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc này Liễu Long Đình tìm tôi hỏi có chuyện gì đã xảy ra? Tôi vốn định nói không đi, nhưng dù sao anh ta cũng đã cứu tôi ra khỏi đây, nói không đi thì có chút không nỡ, thế là tôi quay đầu liếc nhìn Phượng Tề Thiên, sau đó cùng với Tiên gia đi theo thần liễn của Liễu Long Đình.
Tôi lúc này chỉ là một linh hồn, vì thế từ việc đi hay leo trèo đều phải đi kiệu liễn của Liễu Long Đình, đây cũng không phải là chuyện khó khăn gì, mà là ở trên kiệu liễn của Liễu Long Đình lại có thêm tôi, sờ sờ bờ môi, tôi hỏi một câu: “Mấy ngày không gặp, lá gan của anh càng ngày càng lớn nhỉ, đến cả thể xác của mình mà dám đưa cho người khác giữ, anh không sợ thần núi sẽ thiếu hủy thân xác của anh ư, khiến anh mãi mãi không quay trở về trong thân xác đó nữa?"
Liễu Long Đình nói rằng vấn đề này, anh ta không phải là chưa từng nghĩ qua, chỉ là anh không thể vì sợ bản thân chết mà khiến cho
Phượng Tổ Thiên ở dưới địa ngục vì anh ta mà đau khổ được, thế nhưng anh ta vẫn tin rằng thần núi sẽ không làm như thế, cho dù có thiêu hủy đi thân xác của anh ta, trước mắt đối với hắn ta mà nói sẽ không có điểm lợi ích gì.
"Anh cho rằng thần núi là anh ư? Nếu em nhớ không lầm, Liễu Long Đình, thân xác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoai-thai-mang-xa-thai-ran/1268727/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.