Cô hẹn Bạch Vi đi hát, cùng cô ấy uống rượu.
Bạch Vi uống rất nhiều rượu, vừa khóc vừa cười: “Ôn Noãn, cậu nghĩ hai người chúng ta sao lại xui xẻo đến vậy, đều bị Đinh Tranh cắm sừng! Cô ta thì tài giỏi đến mức nào chứ, xét về ngoại hình và vóc dáng, cô ta kém chúng ta mấy cấp, tại sao đàn ông lại phải lòng cô ta vậy chứ?”
“Liệu có phải vì cô ta rất gợi cảm hay không?”
Ôn Mạn ngẫm lại, cũng thấy đúng.
Cô thuật theo lời Bạch Vi, nói: “Cô ta luôn gặp được người tiếp nhận mình!”
Bạch Vi nằm sấp trên bàn, nói mê sảng: “Cô ta chỉ có thể lừa tên khốn Diêu Tử An kia mà thôi! Ôn Noãn cậu biết mà, lần trước Đinh Tranh đi đến chỗ Cố Trường Khanh đã bị đánh gần chết, còn nữa, cô ta không phải cũng dụ dỗ Hoắc Minh sao… Cậu xem thậm chí anh ta còn không thèm liếc lấy cô ta một lần, chỉ có tên ngốc Diêu Tử An kia quá ngu, cũng chỉ có hắn mới ngu thế thôi!”
Cuối cùng Bạch Vi ôm bồn cầu nôn đến trời đất quay cuồng!
Đợi cô ấy tỉnh lại, Ôn Noãn nhẹ nhàng ôm cô ấy, nhỏ giọng nói: “Bạch Vi, ly hôn đi!”
Bạch Vi chỉ mới 24 tuổi, trẻ trung xinh đẹp, Diêu Tử An không đáng để cô ấy dành cả đời để chờ đợi, sau khi cắt đứt quan hệ, tập trung vào sự nghiệp hoặc tìm một người đàn ông mới, như thế còn tốt hơn bây giờ.
Bạch Vi ngơ ngác một lúc.
Cô ấy thì thào nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoac-tong-truy-the/3361958/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.