Ôn Noãn không nỡ để anh đi.
Cô vòng qua cổ anh, hôn môi anh một cách táo bạo…
Hoắc Minh hôn cô một lúc, đôi môi đỏ mọng hạ xuống, anh khẽ nói: “Tôi đi thay quần áo, bị em làm cho ướt rồi…”
Mặt Ôn Noãn xấu hổ ửng đỏ.
Tâm trạng của Hoắc Minh rất tốt, sau khi thay quần áo xong thì anh lập tức ra cửa.
Anh đi đến Cục cảnh sát.
Tinh thần của Đội trưởng Triệu vô cùng phấn chấn như chào đón thần tài tới, chào hỏi thân mật: “Luật sư Hoắc, thật sự đã phiền sếp lớn phải bò từ chăn ra.”
Anh ta giơ ngón cái lên: “Đã hai giờ sáng, đúng là tuổi trẻ, tinh lực tràn đầy.”
Hoắc Minh dè dặt cười: “Tổng Giám đốc Cố đâu?”
Đội trưởng Triệu nâng cằm: “Yên tâm, chúng tôi đã tiếp đãi cậu ấy chu đáo.”
Hoắc Minh bước nhanh vào trong.
Bên trong Cục cảnh sát rất náo nhiệt, có vài người đang ngồi bên trong.
Cậu ấm đang cầm hộp mì gói, ăn một cách ngon lành.
Quản lý và Mạn Mạn im lặng ngồi đó, người con gái đeo thắt lưng màu đen, bên ngoài choàng áo vest, toàn thân run rẩy. Cô ta nghe thấy tiếng bước chân thì ngước mắt nhìn lên, sau đó ngẩn ra.
Cô ta chưa từng nhìn thấy người đàn nào điển trai và cao quý như vậy!
Khí chất hào hoa phong nhã làm bật lên vẻ lúng túng của cô ta, như thể một người phụ nữ như cô ta không xứng đáng xuất hiện trước mặt anh…
Ánh mắt Hoắc Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoac-tong-truy-the/3355973/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.