Harry phản xạ rút đũa phép, lại sờ soạng không thấy, lúc này mới nhớ ra đũa phép của cậu đã sớm bị tịch thu. Cậu còn mặc quần áo bệnh nhân của St Mungo, dưới chân mang dép lê, run người trong gió lạnh tháng hai, đừng nói là Voldemort, hiện tại bất cứ một phù thủy nào cũng có thể dễ dàng chế phục cậu.
Vết sẹo trên trán đau đớn rõ ràng hơn, Harry đã không có tâm tư muốn đi hỏi tại sao kẹo của Bady lại là Khóa Cảng, rốt cuộc khi mắt đã bắt đầu thích ứng với bóng tối, cậu tìm kiếm sự che chắn theo bản năng. Bên cạnh là một bức tượng cao lớn, lạnh như băng, khi nhận ra đây là bức tượng mình đã từng bị trói vào, Harry hoảng sợ, đúng vậy, nơi này đúng là khu nghĩa địa mà Voldemort sống lại lúc trước!
Như muốn kiểm chứng suy đoán của cậu, đột nhiên đầu óc đau nhói như bị xé rách, Harry ấn mạnh lên vết sẹo, bám vào bức tượng theo bản năng, nháy mắt mấy bóng đen xuất hiện bốn phía, vây quanh cậu.
“A, nhìn này, đây là khách của chúng ta, Kẻ Được Chọn vĩ đại – đương nhiên, trước mặt giáo sư Evans của mi, mi làm sao dám tự xưng Kẻ Được Chọn chứ?” Tiếng nói Voldemort cố ý đè thấp như rắn độc bò lên cổ Harry tiến vào lỗ tai.
Harry nổi da gà căng người không động đậy – Voldemort, Voldemort ở phía sau cậu!
Năm ngón tay thon dài mà lạnh lẽo chạm lên phần cổ lộ ra bên ngoài của Harry, nóng rực đau đớn. Voldemort tới gần sát, đầu Harry gần như muốn nổ tung, tiếng cười của Chúa tể Hắc ám ong ong ù tai, “Potter, Chúa tể Hắc ám vĩ đại muốn bóp chết mi, thì cũng dễ dàng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoac-loan-quy-tich-quy-dao-hon-loan/2126625/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.