9.
Ta không ngờ rằng Thôi Chiêu lại thích bức tranh này.
Nhưng bức tranh này vốn dĩ được vẽ vì hắn.
Mặc dù Thôi Chiêu là con trưởng của Thanh Hà Thôi thị, nhưng từ nhỏ đã theo sư phụ ngao du tứ phương, đã từng qua cả Giang Nam và Tây Bắc, không dành nhiều thời gian ở trong kinh thành.
Hai năm qua lại cương quyết muốn đến rèn luyện trong quân đội ở Tây Bắc.
Đao kiếm không có mắt. Thôi lão thái cũng vì chuyện này mà khóc lóc không ngừng, chỉ muốn ta nhanh chóng đến tuổi cập kê để thành thân với hắn, khiến cho Thôi Chiêu từ bỏ ý muốn phiêu bạt giang hồ.
Nhưng ta lại cảm thấy, thật ra xuất ngũ đánh giặc cũng không phải là không tốt.
Các lễ giáo khuôn phép trong kinh chưa bao giờ trói buộc được Thôi Chiêu. Hắn chính là kiểu người tự do thong dong như vậy.
Ta làm trái với ý muốn của Thôi gia, hao tâm khổ tứ mất mấy tháng mới vẽ được một bức Tẩy Binh đồ để cầu chúc cho hắn sớm ngày đạt được chiến thắng theo như ý nguyện.
Chẳng ngờ rằng, ta chờ mãi, lại chờ được thư từ hôn của hắn. Bức vẽ này chính về thế cũng không trao đi được, nhưng quanh đi quẩn lại, cuối cùng lại về tay hắn.
Ông lão trên đài cao đã chỉ cho Thôi Chiêu chỗ đứng của ta. May mà ta đang đeo mạng che mặt, chỉ vội vàng quay người cùng thị nữ rời đi.
Mọi chuyện đã tới nước này, cần gì phải gặp nhau cho phức tạp.
Ta vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tuyet-trieu-lo-ha-kho/3327185/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.