Vì có quá nhiều công việc còn tồn đọng cho nên Trương Minh Quân không thể tiếp tục gạt công việc sang một bên được nữa. Thế nhưng thay vì đến công ty thì anh ôm hết việc của mình rồi mang về nhà làm.
Tuy chỉ có một phòng ngủ nhưng nhà của hai người vẫn còn một căn phòng khác nữa, đó là thư phòng.
Trương Minh Quân lướt nhẹ ngón tay thô ráp lên má cô, có chút lưu luyến phải rời đi, cùng với đó không thể không nói: “Bây giờ anh phải làm việc nên không thể ở cạnh em được. Cho nên nếu có chuyện gì thì cứ đến thư phòng gõ cửa gọi anh, nhé?”
Tuyết Nhi ngẩng đầu lên nhìn anh, người đàn ông giờ trông đã có khí sắc hơn mấy ngày trước rất nhiều rồi.
“Vâng ạ.” Cô gật đầu, cũng không quên nói: “Anh cứ đi làm việc đi, ở trong nhà cũng không thiếu thú vui cho em chơi.”
Trương Minh Quân nghe cô nói vậy thì có chút an tâm: “Ừm.” Anh xoa đầu cô, khóe miệng cong lên cười: “Được rồi, anh sẽ cố gắng xong việc trước buổi tối nay rồi quay lại chơi với em.”
Nghe anh nói cảm giác có chút mờ ám, Tuyết Nhi đỏ bừng mặt, không nhịn được liền đẩy anh vào trong thư phòng: “Được rồi được rồi, anh mau vào làm việc đi, em lớn rồi mà, em tự chăm sóc cho mình được!”
Trương Minh Quân bị cô đuổi đi thì có chút buồn cười, nhưng sau đó anh cũng vào trong thư phòng rồi đóng cửa lại.
Khi người đã khuất bóng rồi Tuyết Nhi đột nhiên cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tuyet-lap-lanh/3573114/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.