16
Trước khi trở về, ta đến Đan Bắc hầu phủ một chuyến, phụ thân nhìn thấy ta rất kinh ngạc, còn có chút không biết làm sao.
Ta không rảnh để ý tới ông ta, trực tiếp đi đến sân viện của Lý Đàm Hoa.
Nàng ta đang gảy đàn với tâm trạng vui vẻ, nhìn thấy ta thì trở nên hoa dung thất sắc.
Ta rút trâm xuống và bước tới, nàng ta sợ hãi lùi lại liên tiếp.
“Lý Diệu Hoa, ngươi điên rồi! Ngươi muốn làm gì?”
Ta giơ tay lên tát vào mặt nàng ta, nàng ta ngã trên mặt đất không thể tin được nhìn ta, muốn đứng dậy đ.ánh trả.
Ta kề trâm vào cổ nàng ta, sắc mặt âm trầm: “Ta thấy người điên là ngươi mới đúng, hại ta một lần còn chưa đủ, lại muốn hại ta lần thứ hai. Ngươi rất thất vọng khi thấy ta bình an khoẻ mạnh sao?”
Nàng ta che mặt không dám động đậy, môi răng run rẩy nói: “Ngươi đang nói cái gì ta nghe không hiểu, nếu ngươi không cất nó đi, ta sẽ gọi người đến.”
Ta cười lạnh: “Gọi người đến? Ngươi gọi cho ta xem, xem ngươi gọi người đến nhanh hơn, hay là trâm trong tay ta nhanh hơn.”
Nàng ta không dám lên tiếng nữa, nhìn dáng vẻ này của nàng ta, trong lòng ta vô cùng sảng khoái.
Ta hỏi nàng ta, trâm trên tay ta có giống như cái mà nàng ta đã cướp của ta khi còn nhỏ hay không.
Nói đến đây, sắc mặt nàng ta tái nhợt, trong mắt cũng tràn đầy nước mắt.
“Tỷ tỷ, ngươi có nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-trong-guong/2584535/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.