Đêm ấy, trăng sáng vằng vặc.
Có vị hoàng đế uống say đến quên trời quên đất.
Nàng thổn thức nói với Lý Y Vân.
"Huynh ấy quên ta rồi...thì ra một năm trước, huynh ấy đã quên ta mất rồi..."
"Ta phải làm thế nào, để tìm lại huynh ấy trong kí ức đây?"
Giọng nàng thổn thức, yếu đuối đến vô cùng. Hắn nhìn nàng đau khổ, uống rượu từng chút từng chút một, như để quên đi trời đất, quên đi Nguyễn Vu Quân.
Như bao lần, Lý Y Vân chẳng biết nói gì, nhưng trái tim hắn lại đau như dao đâm gai cứa.
Thanh Hà, nàng biết không? Ta yêu nàng cũng không kém gì nàng yêu hắn. Hiện giờ ta có thể nhìn thấy nàng khóc mà an ủi nàng. Vậy khi ta khóc, ai an ủi ta, ai thấu cho ta?
Mỗi khi hắn đau đớn vì tình yêu của nàng dành cho Nguyễn Vu Quân, hắn chỉ biết cô đơn ngặm nhấm nỗi đau trong vô vọng. Lệ rơi từng giọt cũng chẳng bằng nỗi đau âm ỉ trong tim.
Mối tình thầm lặng của cận vệ dành cho đế vương, vĩnh viễn giam cầm trong lồng ngực.
Hắn là cận vệ của nàng, hắn lấy tư cách gì để ngỏ lời yêu?
Hồi ức ùa về như thác chảy.
Lúc ấy trăng sáng như gương, muôn vàn tinh tú lấp lánh điểm sáng màn đêm đen thẫm.
Thảo nguyên mênh mông, gió lồng lộng thổi...
Có cô nương nữ cải nam trang, gặp được một nam nhân kiêu ngạo bất tuân.
Hắn, là người nàng yêu.
Trời đất chao đảo, chỉ còn tiếng ai trầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-trong-guong-trang-duoi-nuoc/2651666/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.