Kỷ Đào cười: “Ăn nhiều quá, sau này sinh xong sẽ rất khó gầy lại.”
“Đúng rồi, ta từng nghe nói chuyện này, vậy mà quên mất.” Phùng Uyển Phù bừng tỉnh.
Trong lòng Kỷ Đào khẽ giật, ngẩng đầu nhìn biểu cảm của nàng ta.
Thấy Phùng Uyển Phù không hề phát giác điều gì, Kỷ Đào lại cúi đầu tiếp tục thu dọn hòm t.h.u.ố.c.
Câu nói này rất có vấn đề. Khi Phùng Uyển Phù mới đến thôn Đào Nguyên, nàng ta chỉ là một tiểu cô nương mới mười hai tuổi, chắc chắn không thể biết những chuyện này. Mà trong thôn cuộc sống khổ cực, dù có m.a.n.g t.h.a.i cũng không có nhiều đồ để ăn, phụ nhân trong thôn tự nhiên cũng không biết đến việc không nên ăn quá nhiều. Ngay cả nhà giàu chưa chắc đã biết, nghe Dương ma ma nói, còn có chủ mẫu cố tình để ma ma canh chừng tiểu thiếp có t.h.a.i ăn thật nhiều, ăn đến thân thể tròn vo, dù sinh con thuận lợi, cũng sẽ mất đi sự sủng ái của nam gia chủ.
Vậy thì, Phùng Uyển Phù đã nghe chuyện này từ đâu ra? Kỷ Đào cảm thấy, Phùng Uyển Phù luôn che giấu thân phận trọng sinh của mình rất kỹ, ít nhất nàng, người biết nội tình, cũng chưa từng nhìn ra.
Nhưng hôm nay Phùng Uyển Phù lại lỡ lời nói ra chuyện này, chẳng lẽ đúng là “một lần mang thai, ngốc ba năm”?
Đương nhiên, cũng có thể là vì Kỷ Đào biết nội tình nên quá nhạy cảm, mới để ý tới điểm bất thường này.
Dương Đại Thành bưng một cái bát, cười bước vào. Trên người hắn mặc một chiếc trực tụ màu xanh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5302391/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.