Kỷ Đào nghĩ vậy, nhưng thấy hai người chưa thân đến mức đó, chỉ đáp: “Là họ hàng bên ngoại của ta.”
Hàm ý là, huynh không quen cũng rất bình thường.
Lâm Thiên Dược gật đầu, quay người đi thẳng vào nhà.
Kỷ Đào hơi khó hiểu, sao lại giống như… giận rồi? Nhưng Lâm Thiên Dược vốn luôn lạnh nhạt với người khác, có lẽ tính hắn là vậy.
Kỷ Đào về nhà, thấy Kỷ Duy ngồi trong chính đường, Liễu thị cũng ở đó, Dương ma ma đứng bên cạnh cúi đầu.
“Cha, nương, bọn họ về rồi ạ.” Kỷ Đào đi vào ngồi xuống, mỉm cười nói.
Liễu thị mang theo ý cười, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Đào, nghiêng sát lại, cười hỏi: “Nghe nói con thích trâm trên đầu Hà Hoa các nàng?”
Kỷ Đào bưng trà, nghe vậy thuận miệng đáp: “Trông cũng khá tinh xảo.”
“Có muốn để họ mang mấy cây sang cho con không?” Liễu thị lại nghiêng sát hơn, cười hỏi.
Kỷ Đào nghe vậy, trong lòng bỗng thấy kỳ lạ, sao Liễu thị nói cứ như đang lấy đồ nhà mình vậy? Ngẩng đầu nhìn nụ cười trên mặt Liễu thị, trong khoảnh khắc lóe sáng, một ý nghĩ bất chợt xông lên đầu, khiến nàng suýt nữa không giữ nổi chén trà trong tay.
“Nương… nương, không phải là… người để ý Tiền Tiến rồi đấy chứ?”
Sắc mặt Liễu thị hơi đổi, đưa tay chọc lên trán Kỷ Đào một cái, xì một tiếng: “Toàn nói bậy! Con bé này, sao lại là ta để ý cơ chứ?”
“Con hiểu rồi, con hiểu rồi ạ.” Kỷ Đào co người ra sau, vội vàng nói.
Liễu thị cười: “Hiểu là được, đừng nói lung tung.”
Kỷ Duy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297613/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.