Điền thị gắp gần nửa đĩa thức ăn cho hắn, cười nói: “con đọc sách vất vả, ăn nhiều một chút.”
Lâm Thiên Dược cúi đầu ăn cơm.
Điền thị càng nhìn càng vừa mắt, cười nói: “Thiên Dược lớn rồi, cũng nên lo chuyện xem mắt cô nương thôi…”
Đôi đũa trong tay Lâm Thiên Dược khựng lại: “Nương, nhà mình nghèo, với tình cảnh hiện tại thế này, cũng chẳng có ai nguyện ý gả đâu. Dù có cưới được người ta, cũng là làm khổ cô nương người ta. Đợi qua năm con thi huyện, có công danh rồi, khi đó mới thích hợp đến nhà người ta cầu hôn.”
Điền thị hơi sững người, một lúc lâu sau mới nói: “Thiên Dược, con định hỏi cưới ai à?”
“Không có ai cả ạ.” Lâm Thiên Dược thờ ơ đáp, “Chỉ là con nghĩ, nếu nghèo đến mức hai bàn tay trắng như này, thì chẳng có ai chịu gả đâu ạ.”
Điền thị thở dài một tiếng. Ai mà chẳng biết là vậy chứ? Sáng sớm ngày hôm sau, cửa nhà họ Kỷ đã bị đập ầm ầm. Kỷ Đào nhìn sắc trời, mới chỉ tờ mờ sáng, khẽ nhíu mày rồi trở mình ngồi dậy.
Rất nhanh, Dương ma ma bước vào, thấy Kỷ Đào đã tỉnh liền vội nói: “Cô nương, có người đến mời người đi khám bệnh.”
Kỷ Đào miễn cưỡng tỉnh táo hơn chút: “Ai vậy?”
“Nghe nói là nhà Dương Đại Lương. Có người thân hôm qua ở lại nhà hắn, bị d.a.o cứa rách mặt, mời cô sang xem.”
Lần này Kỷ Đào tỉnh hẳn. Trong truyện, nói Dương Đại Thành đặt Phùng Uyển Phù lên đầu quả tim cũng chẳng quá. Chẳng lẽ vì hôm qua Phùng Uyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297607/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.