Nghe nàng ta nói vậy, Kỷ Đào mới nhớ ra, số vốn ban đầu của Dương Đại Thành và Phùng Uyển Phù, trên thực tế đều do Kỷ Vận bỏ ra.
Nói một cách khách quan, Phùng Uyển Phù có quy củ lễ nghi không tệ, lại xinh đẹp, dáng người thướt tha, so với Kỷ Vận thì chẳng biết tốt hơn bao nhiêu lần.
Kỷ Vận không thiếu bạc, mà chuyện của Phùng Uyển Phù ở thôn Đào Nguyên cũng chẳng khó dò hỏi, chỉ cần hỏi một chút là biết rõ đầu đuôi. Kỷ Đào cảm thấy, việc Kỷ Vận làm như vậy, có lẽ vẫn là để thỏa mãn cảm giác ưu việt trong lòng.
“Phùng cô nương, tiểu thư nhà ta đã dặn, bảo cô nương cứ mang vào trong.” hoàn Xuân Hỉ của Kỷ Vận đúng lúc xuất hiện, mặt mày tươi cười nói.
Lại quay sang khẽ cúi người với Kỷ Đào: “Cô nương đã về rồi ạ?”
Kỷ Đào gật đầu, xoay người bước vào trong. Nha hoàn này giống hệt ma ma của Kỷ Vận, đối với người nhà Kỷ Đào bề ngoài thì tỏ ra cung kính, nhưng thực chất lại phảng phất vẻ khinh thường. Kỷ Đào cũng lười so đo với họ. Theo lời Liễu thị nói, Kỷ Vận ở đây là có đưa bạc.
Sau này nghe Dương ma ma kể lại, số bánh điểm tâm đó, Kỷ Vận đã trả hai lạng bạc.
Kỷ Đào chẳng để tâm, dù sao cũng không phải đồ của mình, Kỷ Vận có mang ném xuống nước cũng chẳng liên quan đến nàng.
Vì vậy, những ngày sau đó, Phùng Uyển Phù thường xuyên mang bánh điểm tâm sang. Qua lại dần dần, chẳng hiểu sao nàng ta lại thân thiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297596/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.