“Là cô nương mới đến. Không biết thế nào lại rơi xuống giếng ở đầu thôn. May mà có người kịp thời cứu lên, giờ đã tỉnh rồi.”
Kỷ Đào nói khẽ, giọng nhẹ đến mức gần như sợ làm hắn giật mình.
Thân thể Lâm Thiên Dược gầy yếu đến mức như thể chỉ cần một cơn gió mạnh thôi cũng có thể thổi ngã. Quả nhiên đúng là một ma bệnh. Kỷ Đào nói chuyện với hắn cũng vô thức hạ thấp giọng, chỉ sợ nói to một chút là hắn sẽ ngã xuống thật.
“Vậy thì tốt rồi.” Lâm Thiên Dược cười nhạt tự giễu, “Thân thể ta yếu, đi vài bước đã thở không ra hơi, không chen vào đó làm gì, khỏi liên lụy người khác.”
Hắn không hỏi thêm gì về cô nương tìm c.h.ế.t kia nữa.
Lâm Thiên Dược không cao, chỉ cao hơn Kỷ Đào một cái đầu. Hắn và Dương Đại Thành đều mười lăm tuổi. Kỷ Đào nghĩ đến dáng người cường tráng như trâu của Dương Đại Thành, rồi nhìn lại người trước mặt mảnh khảnh đến mức gió thổi cũng lung lay, lại thấy ánh mắt hắn thoáng buồn, nàng không kìm được mà buột miệng:
“Không sao đâu. Sau này mấy chuyện này, ta kể cho huynh nghe.”
Ánh mắt Lâm Thiên Dược lập tức sáng lên:
“Thật sao?”
Lời đã nói ra, Kỷ Đào mới hơi hối hận. Hiện tại nàng thật sự không nên lại gần hắn quá. Nhưng lại cảm thấy bản thân quá bị ảnh hưởng bởi cốt truyện, liền c.ắ.n răng nói:
“Thật. Sau này chuyện trong thôn, huynh muốn biết thì cứ hỏi ta.”
Lâm Thiên Dược mừng rỡ, rồi lại chần chừ:
“Có làm phiền muội không?”
Kỷ Đào nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-thon-kho-ga/5297588/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.