Buổi tối hôm đó điều đầu tiên mà Lý Diệp Châu nhìn thấy khi về tới nhà đó chính là Phí Anh cư nhiên lại đang đi loanh quanh ở sân sau nhà mình. Không cần nghĩ cũng biết cậu ta có mặt ở đây chính là đi mách lẻo chuyện lúc chiều. Hắn đi ngang qua chỗ Phí Anh mặt không chút lương thiện mà há miệng ra đe dọa.
"Mày đến đây làm gì? Muốn đấu với tao hả?"
"Đến làm gì anh hỏi làm cái gì? Đây cũng không phải lần đầu tôi đến"
"Mày...thằng ranh con này"
Lý Diệp Châu không cần nhìn trước ngó sau cứ thế lấy tay dí đầu Phí Anh vào gốc cây trước mặt. Hắn còn chưa nuốt được cục tức kia nên hằn học mà dí đến nổi mặt cậu đều đỏ hết cả lên.
"Lý Diệp Châu, anh bỏ ra coi. Anh xem hôm nay anh đối với tôi có bao nhiêu bạo lực đây hả? Bỏ ra coi..."
"Mày câm mồm, nói nhẹ thì mày không nghe đâu, muốn phải cho vài đấm mới chịu nghe lời"
Tại vì bị hắn tấn công bất ngờ nên Phí Anh mất thế không tài nào phản kháng lại được chỉ có thể khổ sở kêu gào.
"Anh bị điên à? Tôi đến đây cùng với..."
Phí Anh còn chưa kịp nói xong đã nghe tiếng hét phía sau lưng. Không ai khác chính là ba của hắn, Lý Chính Chu.
"Thằng mất dạy kia mày đang làm cái gì đó? Mày lại bắt nạt Anh Anh à?"
Lý Diệp Châu vừa nghe thấy tiếng thì liền giật mình sợ hãi bỏ tay ra khỏi đầu Phí Anh. Mặt hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970290/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.