Diệp Châu hai mắt trắng dã vì bị tập kích bất ngờ mà không có cách nào phản kháng hay chứng minh. Ban nãy hắn còn cảm thấy ông trời đã nghe lòng hắn nên Phí Anh mới chủ động hôn. Thế mà hôn xong lại quay qua trở mặt như thế này khiến hắn bắt đầu hoang mang không biết rốt cuộc cậu tâm tư thất thường hay là do hắn ảo tưởng.
"Anh Anh...chúng ta đang hôn ngon lành mà em tự nhiên sao vậy?"
Phí Anh nghe lời vừa rồi Diệp Châu nói mà hai tai như ù đi. Cậu không hiểu trong lời của hắn như thế nào gọi là ngon lành? Hắn từ bao giờ lại xem việc hai thằng đàn ông hôn nhau lại là một việc ngon lành. Trừ khi hắn là một tên biến thái cả nam nữ đều có thể ăn thì mới suy nghĩ như thế. Nghĩ tới đây cậu như muốn dồn hết ân oán của ti tỉ đời trước mà thanh toán một lần.
"Lý Diệp Châu! Anh đi chết đi!"
Nói rồi Phí Anh lao vào không kiêng nể gì mà bắt đầu đánh. Diệp Châu không đánh trả ngược lại còn có chút ngốc cùng hoang mang. Cái gì gọi là trước sóng gió là một chữ bình yên hắn đã nghiệm xong rồi, lúc hắn ngộ ra được thì máu mũi cũng rất nhanh nhảu mà chảy. Cái này có thể chứng minh được lần này Phí Anh ra tay thực sự không lưu tình. Hắn đưa tay lên mũi quẹt quẹt sau đó dùng ánh mắt rất tội nghiệp mà nhìn cậu.
"Em đánh anh chảy máu rồi, anh đau đấy!"
Phí Anh không quan tâm lời Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970278/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.