"Cuối tuần này con về nhà ăn cơm đi, hỏi cả thiên hạ này xem có ai sung sướng mà không biết điều như con không, nhà thì có nhưng không thèm về."
Mẹ Lý đang ngồi trong tiệm bánh của Diệp Châu nói chuyện phải trái. Cuối cùng thì hắn cũng không giấu được việc kinh doanh nhỏ lẻ của mình. Kể từ lúc chuyện tình cảm của hắn và Phí Anh bị mẹ Lý phát giác thì bà luôn mong muốn có thể cứu vãn được một chút tâm tính lúc trước của hắn. Cũng chính vì lẽ đó mà hôm nay lời nói dành cho hắn cũng thật nhỏ nhẹ.
"Con nhìn mẹ đi, còn có cái gì khó nói sao?"
"Những điều con muốn nói thì đều đã nói ngày hôm đó rồi, hiện tại mẹ muốn con phải trả lời mẹ như thế nào mới được? Với cả đây là cửa hàng con buôn bán, mẹ cũng đừng đến rồi nói những chuyện không hay."
Mẹ Lý tay run run cầm tách trà lên nhấp một ngụm lấy lại bình tĩnh sau đó hướng Diệp Châu đáp lời.
"Vậy con để mặt mũi của nhà họ Lý ở đâu? Sao con lại ích kỷ đến như vậy? Tiệm bánh cỏn con quan trọng hơn cơ ngơi nhà chúng ta sao? Con trở về thì con còn có nhiều thứ hơn thế này. Sở hữu một cửa hàng nhỏ bé như vậy mà con nghĩ là đã thành công hả? Con nghĩ bấy nhiêu đây là con có đủ khả năng để sống cuộc đời quái đản đó của con à?"
Diệp Châu nhìn mẹ Lý vẻ mặt đầy ẩn nhẫn, hắn thực sự không muốn cùng người nhà tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970228/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.