Bởi vì không muốn làm kỳ đà cản mũi cho nên Diệp Phong và Phí Dĩnh dắt díu nhau đi vào phía trong nông trại. Lúc đi ngang qua chiếc máy cày mà ban nãy Phí Anh lái đến thì Phí Dĩnh không kìm được sờ vào rồi nuốt khan một trận.
"Cái máy cày này lái có khó không? Sao em thấy nó ghê quá vậy?"
"Mày thì cái gì chả ghê, tiếp tay cho giặc còn không ai lại mày cơ mà."
"Hihi..."
"..."
Diệp Phong có một loại sở thích đặc biệt dành cho Phí Dĩnh đó là chửi. Nhưng đa phần đều là chửi một cách đầy cưng chiều chứ không hề địch ý. Nếu để mà nói công bằng thì anh luôn cảm thấy Phí Dĩnh rất đáng yêu. Tuy tính tình rất chộp giật nhưng ít ra vẫn đáng yêu hơn hai đứa em quỷ quái lì lợm ngoài kia.
"Mày mà là em ruột của anh thì tốt rồi đấy, Diệp Châu nó lì lợm quá còn Anh Anh thì...chẳng muốn nói nữa."
"Anh đang khen em đó hả? Là khen thật hay là bóng gió em để em còn biết đường."
"Biết đường để làm gì? Mày định tính kế với anh à?"
Phí Dĩnh cười đến độ hai mắt híp lại sau đó vu vơ nhặt một hòn đáa phía dưới chân ném mạnh về phía trước đầy khoan khoái mà nói.
"Em không có tính kế với anh, tại em thấy em cũng lì, chẳng qua anh chưa thấy thôi. Anh khen em như vậy làm em nhột hết cả người luôn."
Diệp Phong nhìn Phí Dĩnh đang cười đến không thấy mặt trời đầu nữa thì giả vờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-tan-tinh-dich-cu/2970215/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.