Dưới mũ phượng khăn quàng đôi mắt Vân Tụ Tuyết lướt qua si mê. Không sai, Vân Tụ Tuyết đương nhiên không phải người thích hư vinh, nhưng con gái cả đời chỉ gả một lần, muốn lúc gả đi phong cảnh một chút làm ký ức cả đời là chuyện rất bình thường. Lần này Lục Nguyên cho nàng hôn lễ như mộng huyễn, Vân Tụ Tuyết thầm nghĩ rằng, đúng vậy, hôn lễ này nàng sẽ nhớ thật lâu thật lâu, vĩnh viễn nhớ kỹ.
Có thể gả cho Lục Nguyên, Vân Tụ Tuyết rất thỏa mãn.
Có hôn lễ phong cảnh, như mộng như huyễn thế này thì Vân Tụ Tuyết càng thỏa mãn hơn nữa.
..........
Chuyện lễ hỏi cứ như thế thuân lời hoàn thành, sau đó mọi người bắt đầu uống rượu, một đám người gào hét đòi xem Lục Nguyên và Vân Tụ Tuyết uống rượu. Kiểu ép rượu này tất nhiên Vân Tụ Tuyết thay bằng nước lã, Lục Nguyên thì ai đến cũng không từ chối. Nói đùa, muốn chuốc say mình? Rất buồn cười, bắt đầu từ mười tuổi mình đã uống rượu cho đến này là rượu không rời thân, người không rời rượu, tạo nghệ rượu đạo của mình không kém gì với kiếm đạo, những người này muốn đánh đổ mình thật quá buồn cười.
Muốn chuốc rượu, uống tất nhiên không phải bình thường có thể dùng tửu lực buộc ra được, cái loại rượu đó mọi người uống không thấy đáy, uống là vạn niên túy tửu, loại này màu rượu xanh biếc, không thể dùng pháp lực buộc ra, độ nặng cũng cao khủng khiếp. Bình thường các trưởng bối phó chủ văn minh thích dùng rượu này để chuốc say, người đã thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396256/chuong-1069.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.