Lại một tiếng gầm, ở trong Pháp Bảo văn minh mọi người đón nhận tin vui Lục Nguyên xuất hiện, không sai tuy đại bộ phận bọn họ đều biết rõ Lục Nguyên khó có khả năng là đối thủ của Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhưng Lục Nguyên cho bọn họ hi vọng cuối cùng ai cũng vô cùng vui mừng, khắp nơi đều vang lên thanh âm của Lục Nguyên.
Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nhìn về phía Lục Nguyên:
- Không tin được ngươi lại có thể thoát được Viễn Cổ Ôn ôn ức Độc Hồng thủy, đáng tiếc ngươi không nên xuất hiện trước mặt ta bình thường ngươi nên trốn trước thì còn có thể sống lâu thêm ba khắc, nhưng bây giờ ta phải hủy diệt ngươi, Lục Nguyên nhìn ngươi tử vong, trừ bỏ hi vọng cuối cùng của bọn họ.
Hoang Ôn Văn Minh phó chủ nở ra một nụ cười, hắn muốn hủy diệt hi vọng cuối cùng của đám người kia.
Trường đao của hắn trực chỉ về phía Lục Nguyên.
Từng tiếng từng tiếng gọi ầm ĩ, kỳ thực biểu thị cho một việc, thế giới này đang nổi lên phong ba.
Lục Nguyên theo làn phong ba này, nghịch lại Hoang Ôn Văn Minh phó chủ.
Một người thuận gió một người ngược gió.
Loại gió này không phải là gió phàm mà là gió nhân tâm.
Lục Nguyên theo làn gió cảm thấy nhân tâm phong của mình thổi giương, vô cùng sảng khoái, Lục Nguyên mơ hồ hiểu ra một đạo lý về vĩnh hằng, cho tới nay đều nói văn minh là cao nhất, mà ở trên văn minh chỉ có một đó là vĩnh hằng.
Mà bây giờ Lục Nguyên phát hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396243/chuong-1056.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.