Tại một ngoại tuyệt địa của trung ương thiên triều, Tiên Chi Tử đang ngồi xếp bằng. Lần này anh ta bị thua trong tay Lục Nguyên một trận, đối với Tiên Chi Tử mà nói, đây là chuyện vô cùng nhục nhã và đáng xấu hổ. Hiện nay anh ta bắt đầu bế quan, định dùng tốc độ nhanh nhất đạt tới văn minh cảnh. Một khi đạt tới văn minh cảnh, liền có thể đi lấy địa thư và cây nhân sâm.
Địa thư kia, chính là tiên thiên linh bảo, hơn nữa là cấp bậc khá cao trong số tiên thiên linh bảo. Cũng không thấp hơn so với mấy loại như Bàn Cổ Phiên.
Còn cây nhân sâm ăn quả, thực tế là một thiên địa thần vật, có thể gia tăng pháp lực.
Tiên Chi Tử tin tưởng mình nhất định lấy được hai thứ này, có thể mạnh mẽ tiến tới.
Đương nhiên, sau khi thực lực mạnh mẽ cũng không giao đấu trực diện với Lục Nguyên. Lục Nguyên quá hung hãn, hung tàn, đến lúc đó mình có thể đâm sau lưng Lục Nguyên, không giết được Lục Nguyên thì không dừng tay.
Phượng Cổ văn minh chính là mọt trong các cổ văn minh.
Cổ văn minh này không nổi tiếng lắm đối với người thường, nhưng ở trong thế lực cấp văn minh, chính là rất nổi tiếng.
Dù sao, nơi này là cổ văn minh.
Hơn nữa có Phượng Hậu văn minh chi chủ. Phượng Hậu văn minh chi chủ vốn là nhân vật nổi tiếng sánh ngang với tổ long năm đó. Cho dù thực lực không bằng tổ long, nhưng cũng là một trong những người mạnh nhất trong thiên địa.
Con đường đi tới Phượng Cổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396224/chuong-1037.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.